Thêm cho tôi một bàn tay
cầm riêng nỗi nhớ những ngày yêu em
đôi tay sẵn trót vô duyên
chia nhau trầm đọa dưới miền lãng quên
Thêm cho tôi một trái tim
tròn xoay nhịp đập gởi riêng về người
trái tim sẵn đã im rồi
lặng câm bơm máu khứ hồi ... vậy thôi
Thêm cho tôi mảnh hồn rời
thoát thân xác hướng chốn người, mà bay
một hồn rất đỗi tinh khôi
trắng tinh tươm ướp tình trời thơm tho
Thêm cho cặp mắt chửa mờ
nhìn xuyên trái đất đợi chờ riêng em
em đi-đứng, em ngồi-nằm
em vàng võ nắng, em tầm tã mưa...
Xin thêm nhiều thứ...bâng quơ
chỉ là hão...chỉ là mơ...thế mà !
Friday, December 29, 2006
Chiều...
Tôi chia tay nỗi buồn
chiều im như nín thở
tôi chạm vào nỗi nhớ
tôi chạm vào tôi - đau
Lá ngùi ngùi rơi - sâu
đường bay hun hút lạ
mây chia đường mây - rã
nẻo nào cho tôi ? - trôi...
chiều im như nín thở
tôi chạm vào nỗi nhớ
tôi chạm vào tôi - đau
Lá ngùi ngùi rơi - sâu
đường bay hun hút lạ
mây chia đường mây - rã
nẻo nào cho tôi ? - trôi...
Wednesday, December 27, 2006
Chiều & Tối
Từ trong đáy chiều
thấy ta sóng sánh
vàng ươm nỗi nắng
tạt vào miền xưa
Em không đứng chờ
lẩn vào đêm lạ
bồng bềnh nỗi gió
gởi hương về trời...
thấy ta sóng sánh
vàng ươm nỗi nắng
tạt vào miền xưa
Em không đứng chờ
lẩn vào đêm lạ
bồng bềnh nỗi gió
gởi hương về trời...
Tuesday, December 26, 2006
Cuối ?
Hạnh phúc lòa nhòa như mưa tạt
ngoài hiên, trời gió cũng vừa chừng
tôi biết niềm vui lơ loãng vậy
nên trái tim còn lắm phân vân
chẳng biết nên cười hay khóc để
vạt tóc em bay thoáng ngại ngần
Đời sống bẽ bàng chân bước vội
liếc nhìn đôi lúc đến vô duyên
lá than thở khẽ cùng hoa héo
hẹn gặp nhau trên mặt đất mềm
Lời vãi vung ra thành...huyễn hoặc
bòn rút thơ kia cạn mạch rồi
ý sáo tứ rời ra rả rít
vui buồn rụng mãi rạc dài môi
Tôi hiểu đến hồi trăng tận tuyệt
mùa đau đáu cũng bỏ người đi
em bình thản bước - đêm câm nín
góc khuất còn tôi - chả nhớ gì !
ngoài hiên, trời gió cũng vừa chừng
tôi biết niềm vui lơ loãng vậy
nên trái tim còn lắm phân vân
chẳng biết nên cười hay khóc để
vạt tóc em bay thoáng ngại ngần
Đời sống bẽ bàng chân bước vội
liếc nhìn đôi lúc đến vô duyên
lá than thở khẽ cùng hoa héo
hẹn gặp nhau trên mặt đất mềm
Lời vãi vung ra thành...huyễn hoặc
bòn rút thơ kia cạn mạch rồi
ý sáo tứ rời ra rả rít
vui buồn rụng mãi rạc dài môi
Tôi hiểu đến hồi trăng tận tuyệt
mùa đau đáu cũng bỏ người đi
em bình thản bước - đêm câm nín
góc khuất còn tôi - chả nhớ gì !
Monday, December 25, 2006
Với Em
Hỏi em điều không nên hỏi
để nghe im lặng vây quanh
chỉ trời mây và nắng gió
thương tôi về tạt qua mành
gọi em ban mai về tối
gọi em từ đông về tây
chỉ bông hoa run rẩy đáp
một lời - nhẹ rớt vào tay
thì thầm - chỉ thì thầm thôi
giọt sương lăn qua gân lá
long lanh một chút bùi ngùi
soi vào - thành chân dung lạ
tôi gom tôi lại - ngồi chờ
em biền biệt ngày thánh hóa
thành mây thành sương thành khói
bay rồi...hút một miền xa
để nghe im lặng vây quanh
chỉ trời mây và nắng gió
thương tôi về tạt qua mành
gọi em ban mai về tối
gọi em từ đông về tây
chỉ bông hoa run rẩy đáp
một lời - nhẹ rớt vào tay
thì thầm - chỉ thì thầm thôi
giọt sương lăn qua gân lá
long lanh một chút bùi ngùi
soi vào - thành chân dung lạ
tôi gom tôi lại - ngồi chờ
em biền biệt ngày thánh hóa
thành mây thành sương thành khói
bay rồi...hút một miền xa
Của Em
Tôi hôn lên nụ của ngày
chờ môi em hát một bài ca...im
tôi cầm hờ một nhịp tim
chờ nôn nả vọng tình liên miên trào
tôi xua bóng tối ập vào
mắt chiêm bao của thuở nào đã phai
tôi cồn cào uống ban mai
từ em nguồn mật chia hai cõi trời...
chờ môi em hát một bài ca...im
tôi cầm hờ một nhịp tim
chờ nôn nả vọng tình liên miên trào
tôi xua bóng tối ập vào
mắt chiêm bao của thuở nào đã phai
tôi cồn cào uống ban mai
từ em nguồn mật chia hai cõi trời...
Sunday, December 24, 2006
Ngất Gió
Gọi bằng âm thanh gió ngất
băng ngang hành tinh
tình yêu tôi cựa quẫy
vỡ ra những hoàng hôn
những hoàng hôn đầy gió
cháy huy hoàng ngọn lửa mỗi ngày tôi yêu em
mỗi ngày ngụp lặn
mỗi ngày lăn xả
hiến tặng trái tình phù phiếm nhất
tận đáy giấc mơ mình
băng ngang hành tinh
tình yêu tôi cựa quẫy
vỡ ra những hoàng hôn
những hoàng hôn đầy gió
cháy huy hoàng ngọn lửa mỗi ngày tôi yêu em
mỗi ngày ngụp lặn
mỗi ngày lăn xả
hiến tặng trái tình phù phiếm nhất
tận đáy giấc mơ mình
Ấm Như Giọt Nước Mắt
Thôi...
Tôi không muốn khóc nữa đâu...
Đừng làm tôi khóc khi...bảo rằng không muốn khóc
như đã làm tôi yêu...khi bảo rằng không muốn yêu
đêm nay Giáng sinh Sài gòn không trắng
chỉ trắng trong đầu tôi màu áo em ngồi
chỉ bay trong đầu tôi cơn mơ mùa màng cơn mơ thời tiết
đêm nay Giáng sinh ai thèm ngó một vừng trăng
đừng làm tôi chìm trong chiêm-bao-yêu-em-trăm-năm-khoảnh-khắc
tôi đã là chiêm-bao-em-lâu-nay
giành lấy cho mình giọt lệ
năm hai ngàn lẻ sáu chảy long lanh
Tôi không muốn khóc nữa đâu...
Đừng làm tôi khóc khi...bảo rằng không muốn khóc
như đã làm tôi yêu...khi bảo rằng không muốn yêu
đêm nay Giáng sinh Sài gòn không trắng
chỉ trắng trong đầu tôi màu áo em ngồi
chỉ bay trong đầu tôi cơn mơ mùa màng cơn mơ thời tiết
đêm nay Giáng sinh ai thèm ngó một vừng trăng
đừng làm tôi chìm trong chiêm-bao-yêu-em-trăm-năm-khoảnh-khắc
tôi đã là chiêm-bao-em-lâu-nay
giành lấy cho mình giọt lệ
năm hai ngàn lẻ sáu chảy long lanh
Saturday, December 23, 2006
@
Chỉ là một ký tự thôi
mà chao đảo - mà bồi hồi
mà run rẩy một cõi trời mê man
chỉ một lời từ em
chỉ một lời
giản đơn
mà như hạnh ngộ vuông tròn trước sau
tội nghiệp trái tim tôi
tưởng trăm năm chỉ ngậm ngùi
già nua lẩy bẩy hết đời
chợt bừng lên rực lửa - đòi nhịp sôi
Em
tôi e không kịp tình vui
xòe tay không kín một trời
những ân sủng cháy ngời ngời vút lên
Em
đừng đùa cợt
một đường tên
cánh cung Em gởi tôi lên cõi trời
mà chao đảo - mà bồi hồi
mà run rẩy một cõi trời mê man
chỉ một lời từ em
chỉ một lời
giản đơn
mà như hạnh ngộ vuông tròn trước sau
tội nghiệp trái tim tôi
tưởng trăm năm chỉ ngậm ngùi
già nua lẩy bẩy hết đời
chợt bừng lên rực lửa - đòi nhịp sôi
Em
tôi e không kịp tình vui
xòe tay không kín một trời
những ân sủng cháy ngời ngời vút lên
Em
đừng đùa cợt
một đường tên
cánh cung Em gởi tôi lên cõi trời
Hỏi
Tôi ôm bóng tôi ngủ vùi trăng cũ
vệt mùa chảy đầm ướt chiếu chăn thưa
lỡ nhớ lỡ quên lỡ tình lỡ tội
lỡ cả vừng trăng leo lét mùa xưa
EM - có một lần ghé lại thăm chưa ?
vệt mùa chảy đầm ướt chiếu chăn thưa
lỡ nhớ lỡ quên lỡ tình lỡ tội
lỡ cả vừng trăng leo lét mùa xưa
EM - có một lần ghé lại thăm chưa ?
Friday, December 22, 2006
Câu Hỏi
Lẽ nào
cả tôi lẫn em chỉ có thể dành cho nhau bóng tối
chỉ dành cho nhau
chút thời gian mòn mỏi của đêm
đêm thao thức và đêm trằn trọc
đêm muộn mằn cơn yêu
hay đêm - với những rẻo tình khan hiếm
phải thế không
từ trong bóng đêm đen kịt
ta tìm thấy nhau
và
cũng trong một biển trào những phong ba tăm tối
ta lại làm mất nhau
tôi chưa từng dám cho rằng
trái tim mình không còn tia nắng nào leo lét ấm
hay đơn thuần
sáng hắt hiu một chút cho cặp mắt tôi
dù chỉ mảy may hy vọng
em có tin vào điều đó
không em ?
cả tôi lẫn em chỉ có thể dành cho nhau bóng tối
chỉ dành cho nhau
chút thời gian mòn mỏi của đêm
đêm thao thức và đêm trằn trọc
đêm muộn mằn cơn yêu
hay đêm - với những rẻo tình khan hiếm
phải thế không
từ trong bóng đêm đen kịt
ta tìm thấy nhau
và
cũng trong một biển trào những phong ba tăm tối
ta lại làm mất nhau
tôi chưa từng dám cho rằng
trái tim mình không còn tia nắng nào leo lét ấm
hay đơn thuần
sáng hắt hiu một chút cho cặp mắt tôi
dù chỉ mảy may hy vọng
em có tin vào điều đó
không em ?
Thursday, December 21, 2006
Hai Mà Một
Khi ngồi xuống trái tim nấc lên tiếng bổng
khi đứng lên tim nhỏ giọt điệu trầm
cuộc chia tay nào cũng hai miền hai cõi
địa ngục - thiên đàng níu bước phân vân
tôi buông nỗi buồn và cầm vào nỗi nhớ
cảm giác nào cũng lặn lội lầm than
những ký ức giàn ra thành mây trắng
em - gió xua về lẩn quẩn - loanh quanh...
khi đứng lên tim nhỏ giọt điệu trầm
cuộc chia tay nào cũng hai miền hai cõi
địa ngục - thiên đàng níu bước phân vân
tôi buông nỗi buồn và cầm vào nỗi nhớ
cảm giác nào cũng lặn lội lầm than
những ký ức giàn ra thành mây trắng
em - gió xua về lẩn quẩn - loanh quanh...
Mơ Xa
Tôi đợi mù sương về gõ cửa
tiếng êm như thở gọi mùa ra
mùa em trăng biếc nằm mơ ngủ
đâu đó cánh rừng xanh lá xưa
tôi đợi trăm năm giục giã về
bước mòn quen thuộc nẻo sơn khê
kề vai sóng bước vào vô tận
tôi với em chào sáng cõi mê
bỏ lại sau lưng ngày tuyệt vọng
chia lìa - đau đớn - cũng tan mau
thoát kiếp bay lên đôi bóng mỏng
nhẹ lắm em ơi phút nhiệm màu
tôi đợi em cùng hoan hỉ tới
bên bờ sông lạ sóng reo thơ
ngực vỗ hồi tim vòng vọng mãi
ôm tình ngủ giấc địa đàng mơ
tiếng êm như thở gọi mùa ra
mùa em trăng biếc nằm mơ ngủ
đâu đó cánh rừng xanh lá xưa
tôi đợi trăm năm giục giã về
bước mòn quen thuộc nẻo sơn khê
kề vai sóng bước vào vô tận
tôi với em chào sáng cõi mê
bỏ lại sau lưng ngày tuyệt vọng
chia lìa - đau đớn - cũng tan mau
thoát kiếp bay lên đôi bóng mỏng
nhẹ lắm em ơi phút nhiệm màu
tôi đợi em cùng hoan hỉ tới
bên bờ sông lạ sóng reo thơ
ngực vỗ hồi tim vòng vọng mãi
ôm tình ngủ giấc địa đàng mơ
Ngồi trong
Những cơn cớ lửng lờ như không thật
níu tôi về miền bàng bạc em trôi
vùng sương khói loãng tan trong đáy mắt
vệt thời gian bất động chỗ tôi ngồi
níu tôi về miền bàng bạc em trôi
vùng sương khói loãng tan trong đáy mắt
vệt thời gian bất động chỗ tôi ngồi
Wednesday, December 20, 2006
Đợi Em
Đợi em - hờ hững chiều cười
bâng quơ mây tạt một trời mỉa mai
đợi em - trái đất tàn phai
lăn vào vũ trụ đường bay cuối cùng
đợi em - hồn phách khật khùng
giọt men làm mỏng giấc cuồng mê xưa
đợi em - ngày tháng hững hờ
biết em còn có một giờ phút chăng...
bâng quơ mây tạt một trời mỉa mai
đợi em - trái đất tàn phai
lăn vào vũ trụ đường bay cuối cùng
đợi em - hồn phách khật khùng
giọt men làm mỏng giấc cuồng mê xưa
đợi em - ngày tháng hững hờ
biết em còn có một giờ phút chăng...
Đợi ...
Đợi chờ một cái gì đó...
có thể là Em
cũng có thể là Cái Chết
và, cũng có thể là cả hai
hoặc,
chẳng có gì để đợi
chẳng có gì để chờ
thậm chí, chẳng có gì để tự huyễn hoặc mình
dù chỉ một mảy may
Em ạ
Em ở đâu đó trên vòm trời Net
đôi khi vô tình ghé lại - hồn nhiên
nghe tiếng thơ tôi cười khóc
chỉ xin Em một giây im lặng nhỏ nhoi
như một làn khói bay lên
rồi tan vào vô tận
vậy thôi !
có thể là Em
cũng có thể là Cái Chết
và, cũng có thể là cả hai
hoặc,
chẳng có gì để đợi
chẳng có gì để chờ
thậm chí, chẳng có gì để tự huyễn hoặc mình
dù chỉ một mảy may
Em ạ
Em ở đâu đó trên vòm trời Net
đôi khi vô tình ghé lại - hồn nhiên
nghe tiếng thơ tôi cười khóc
chỉ xin Em một giây im lặng nhỏ nhoi
như một làn khói bay lên
rồi tan vào vô tận
vậy thôi !
Subscribe to:
Comments (Atom)